Không còn những chuyến đi xa, cũng chẳng còn những lần đón đưa cách trở.
Anh là chồng em, em là vợ anh, gọi nhau bằng hai tiếng thân thương nhất đời.
Từ nay, chúng ta chung một mái nhà, chung những buổi sáng bình yên và những tối trở về.
Để anh được ở bên chăm sóc em mỗi ngày,
và em có thể yên tâm tựa vào anh suốt quãng đời phía trước.
Cảm ơn em, cô công chúa của anh —
cảm ơn vì đã tin anh, vì đã yêu thương anh, và vì đã cho anh được ở bên chăm sóc em,
được nắm tay em đi hết phần đời còn lại.
Chúng ta đã cùng nhau vượt qua mọi rào cản
để hôm nay gọi nhau bằng hai tiếng vợ chồng.
Giữa muôn vàn lựa chọn của cuộc đời,
chúng ta chọn nhau và từ khoảnh khắc ấy, mọi nơi có nhau đều là nhà.